HƯƠNG TRẦM
Bao nhiêu yêu dấu dần xa
Chắc chiu kỉ niệm nhạt nhòa hồn thơ
Bay đi một áng mây mờ
Trông bình minh đến vần thơ lại đầy.
Tâm can uẩn khúc như mây
Tương lai mù mịt đọa đày yêu thương
Trót mơ hạnh phúc thiên đường
Bẻ bàng câu chữ uyên ương trọn đời.
Phương trời ngăn cách đôi nơi
Em theo bến lạ đò trôi lững lờ
Còn đâu một ánh trăng mơ
Còn đâu một ánh trăng mơ
Hồn thơ Mạc Tử đợi chờ trong đêm
Khuất xa mộng ước êm đềm
Gò cao cỏ dại có thêm tên mình
Hương trầm nghi ngút ta xin
Cho người nằm xuống ,chữ tình mang theo